Hơn nữa, đúng như lời Cố Bác Viễn nói, mùa hè tới đây du lịch quả thực rất tuyệt, không bị oi bức như bên Mã huyện hay Thạch Thành. Các huyện lân cận còn có nơi như Chiêu Tô, độ cao trung bình gần hai nghìn mét, mùa hè thậm chí lạnh đến mức không mặc nổi áo cộc tay. Xung quanh huyện lỵ thì bốn bề là thảo nguyên, ngút ngàn một màu xanh mướt.
Tất nhiên mùa đông ở đây cũng không quá buốt giá. So với cái kiểu hở ra là âm hai ba mươi độ ở Mã huyện và Thạch Thành, thì mùa đông nơi này thường chỉ tầm âm mười mấy, hai mươi độ, có điều tuyết rơi dày là thật.
Ăn cơm xong trời vẫn chưa tối hẳn. Hai chị em nhà họ Cố định vào bếp phụ dọn dẹp thì bị Tống Hiểu Quyên đuổi khéo ra ngoài. Bà bảo vốn chẳng có mấy cái bát, không cần phụ đâu, cứ về phòng nghỉ ngơi cho khỏe.
Ngôi nhà này rất rộng, trông bề thế, cao ráo nhưng thực chất chỉ có một tầng. Từ móng nhà trở lên người ta xây thêm một nền đất cao, nhà được dựng ngay trên cái nền đó nên mới có cảm giác cao như vậy.




